Submitted by TongBienTap on Sat, 09/04/2010 - 10:39
Điểm son của VNA được thay thế bằng điểm đen trong phục vụ. Chuyến bay vẫn bắt đầu bằng những động tác thông thường của tiếp viên: đem cái rổ đưa khăn giấy cho khách. Nhìn qua cách họ đưa cái khăn, đến cách nói, hành khách cũng có thể cảm nhận rằng những người tiếp viên này không yêu nghề, hoặc yêu nghề mà không nói được tiếng Việt (chứ chưa nói đến tiếng Anh). Họ làm một cách miễn cưỡng, làm cho có làm. Và, chả bao giờ thấy nàng cười. Các nàng và chàng tiếp viên làm việc cứ như là làm việc hành chính, như một cái máy.
Submitted by TongBienTap on Sun, 08/15/2010 - 23:44
Vậy là trên cả chặng đường dài của cuộc đời tôi, dù sống giữa miền Bắc cách mạng, mọi tình cảm lãng mạn bị triệt tiêu tận gốc, không hiểu sao nhạc vàng vẫn tự do theo tôi trên suốt mọi hành trình. Không chỉ có tôi mà anh tôi, Từ Chi, cũng vậy. Hồi trẻ anh ấy hát rất hay, đã từng dạy lũ trẻ chúng tôi ở Mộng Thương thư trai vào khoảng năm 1952 nhiều bài hát vàng anh đem từ mặt trận về khiến chúng tôi mê đắm.
Submitted by TongBienTap on Thu, 08/12/2010 - 22:30
Trong lúc phải sống trong một đất nước mà những người dân bình thường giống như tôi, việc sưu tầm có thể gọi là tàng trữ, tài liệu tri thức có thể coi là tài liệu chống phá nhà nước, giao lưu có thể xem là bè phái... và tất cả đều có thể trở thành tội phạm thì sự thật cũng chỉ hiện hữu trong những giấc mơ mong manh và đầy khát vọng.
Submitted by TongBienTap on Mon, 07/26/2010 - 06:42
Sự đời mấy ai biết được chữ ngờ, hôm nay thày Tô hô còn bị kỷ luật, biết đâu ngày mai thầy bật lại được thì bỏ bu khối đứa. Những sự việc nhỡn tiền như tướng Thanh trong Đà Nẵng, tướng Quắc ở C15 là những bài học cho những đứa giậu đổ bìm leo. Đấy, hôm nọ thầy ấy đã bật lại bác giám đốc công an tỉnh rồi đây thôi. Cẩn thận cũng chẳng thừa.
Submitted by TongBienTap on Fri, 07/23/2010 - 08:17
Trước nay, những người yêu nước thường kỳ vọng ở một giải pháp triệt để, cải tổ tận gốc thể chế chính trị theo hướng dân chủ hóa. Nếu được như vậy thì thật lý tưởng. Tuy nhiên, dân chủ không chỉ là bầu cử với sự tham gia của nhiều đảng phái. Dân chủ đích thực là sự tham gia tích cực của toàn dân vào các vấn đề của quốc gia.
Submitted by TongBienTap on Fri, 07/16/2010 - 00:11
Tất cả mọi người đều đang đọc bài nhưng đều không muốn trả tiền cho bài viết mình đọc. Những người đang biên tập bài vở cũng không cảm thấy có trách nhiệm phải trả tiền nhuận bút cho những người viết bài vì họ bảo rằng họ cũng đang làm không công. Những người đọc bài cũng cảm thấy không có nghĩa vụ phải trả tiền cho mỗi bài viết đang đọc vì họ nghĩ rằng bài viết được họ đọc là một vinh dự cho những người viết bài. Đó là những lý do các nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam cần học cách hít không khí để sống.
Submitted by TongBienTap on Thu, 07/15/2010 - 09:13
Ông Tô không hổ thẹn với những việc mình làm mà vẫn cao giọng rao giảng ở nơi ông ấy trị vì. Đó cũng là lý do chính yếu mà dư luận không thể ngậm ngùi thương xót cho Tô chủ tịch, như đã chắc lưỡi cho cậu sinh viên giết người tàn độc nhưng đã biết ăn năn kia. Là đồng loại, xin ghi nhận lòng thống hối của Nghĩa. Với tư cách công dân, chỉ biết lắc đầu ngao ngán cho “chính sự phiền hà” ở tỉnh Hà Giang, mà quan châu Nguyễn Trường Tô là người đại diện.
"Thằng khách quan", tôi xin lỗi là phải dùng một từ như vậy, bởi vì trong tiếng Việt thì kẻ có tội rất to như thế phải bị gọi là thằng. Thằng khách quan nó có vô số hoá thân và đều được gọi tên rất rành mạch: lúc thì đó là thằng lịch sử, lúc thì đó là thằng bối cảnh, thằng hoàn cảnh, thằng tình hình chung, lúc thì đó là thằng ngoại xâm, thằng thế lực thù địch, thằng thực dân đế quốc, thằng thiên tai địch họa ... Nếu nghe như vậy thì người ta có cảm giác là: bao nhiêu thằng khách quan đểu cáng nhất đều hùa nhau vào ám dân tộc ta cả.
— Phạm Thị Hoài
Ủng Hộ Quỹ X-Cafe
Nhập vào số tiền bạn muốn ủng hộ và nhấn nút Paypal Donate: